dấu hỏi khó hiểu

Thảo luận trong 'Hộp spam' bắt đầu bởi hoangthu2703, 24/2/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Member

    sự thật con người tồn tại trên dương gian này là 1 loài vật với thể được coi là hiểm độc nhất. Bởi chính con người là nguyên nhân dẫn đến địa cầu như ngày nay và chính con người tự tay tàn sát phổ biến loài động vật và đưa chúng đến bờ tiêu vong. Tuy nhiên cũng không phủ nhận sở hữu các người đích thực với tâm và tâm huyết vẫn đang nỗ lực để bảo vệ những người còn lại. hãy cùng xem mẩu truyện ngắn dưới đây và suy ngẫm về cuộc đời cũng như về tự thân mỗi chúng mình nhé.

    Thêm nhiều truyện ngắn hay

    Tôi nhận ra Tân ngay dù chỉ nhìn thoáng qua sau tấm cửa kiếng màu trà. Người trợ lý của tôi chỉ dẫn anh tới phòng khách để chờ tôi. Dù biết Tân là bạn thân nhất của tôi thì anh ta cũng không dám báo giữa khi tôi đang chủ trì cuộc họp quan yếu mang bên đối tác. Cuộc họp khá căng thẳng và khi thấy Tân là khi tôi đang phát biểu. quá dễ khăn gì để nắm bắt được yêu sách của những vị quý khách hàng. Họ rất bắt buộc sản phẩm của chúng tôi nhưng bề ngoài cố tỏ vẻ hờ hững mang nó, luôn sắm các khuyết điểm nhỏ nhặt để chê bai hầu đạt được mục tiêu là hạ giá sản phẩm theo mỗi lần ký hiệp đồng. mềm dẻo nhưng cương quyết. đó là tiêu chí trong marketing của tôi, mà muốn đạt được thành công theo hướng này thì hàng hoá của doanh nghiệp tôi cần đảm bảo tiêu chuẩn chất lượng và độc đáo về mẫu mã. Tôi tin mình sẽ khiến được điều ấy. Họ với cách cò kè bớt một thêm hai của họ thì tôi cũng với bản lĩnh của tôi buộc họ phải chấp thuận chi phí mà tôi cho là logic. Tôi phải biểu hiện bằng 1 hành động cụ thể nào đấy vừa lịch sự nhưng cũng vừa để họ nhận ra 1 phương pháp tế nhị rằng sản phẩm của công ty đang là lực hút của phổ biến đơn vị người mua. Chính khi đó tôi đã thấy Tân. Viện lý do mình còn cuộc họp với đại diện công ty mỹ nghệ của 1 nước Tây Âu, tôi xin phép được vắng mặt và giao quyền quyết định lại cho vị Phó Giám đốc. Trong phép ngoại giao hành động này mang thể bị xem là bất lịch sự, nhưng ở trường hợp này tôi biết nó sẽ đem lại kết quả tươi đẹp.

    không biết giữa tôi và Tân mang sự ràng buộc nào ấy trong định số mà anh luôn xuất hiện thật đúng lúc, ví như hiểu theo nghĩa rộng của từ này, và sự xuất hiện của anh luôn là một bước đột phá tươi đẹp trong đời tôi. Dù vậy từ trong sâu kín tâm hồn tôi vừa mong nhớ Tân nhưng cũng vừa sợ phải gặp anh. Tôi ko lý giải được điều này dù hầu hết lần vật vấn mình để luôn luôn đi đến kết luận là tôi và Tân vẫn là bạn tốt của nhau. Tôi chưa hề với hành vi nào để người đời dựa vào đó mà cho rằng tôi là thằng phản bạn, dù chỉ trong ý nghĩ.

    Tám năm rồi, đề cập từ ngày Tân rời khỏi công ty, đây là lần đầu tiên anh quay lại. Tôi đã sai trái khi nghĩ rằng anh suốt đời sẽ không khi nào đặt chân đến đây nữa. bởi thế, tôi thật sự xảy ra ngoài dự tính và siêu mừng khi gặp anh.
    - Ông trốn chỗ nào kỹ quá, chẳng nghe thấy tăm hơi?
    Tôi hỏi khi anh đã ngồi yên vị trong dòng Fiat mà sau một khi giằng co tới mức nhận ra tôi chân tình năn nỉ anh mới bằng lòng. Nhận chìa khoá từ tay tài xế, tôi cười bảo mang cậu ta rằng hãy yên tâm về nhà ngủ có vợ, tôi muốn tự mình tài xế đưa người bạn chí cốt tìm 1 nơi thanh tĩnh để tâm tình. Thái độ ấy của tôi đã khiến cho anh xao xuyến.
    - Mình về quê vợ, Thạnh Lộc, Chương còn nhớ không?
    - Trời đất, ông mà cũng mang vợ nữa sao? - Tôi cố tình nhấn mạnh mẫu vế "cũng sở hữu vợ nữa sao?", cụm từ mà ngày xưa chúng tôi thường đùa yêu có những đứa bạn thân. Tôi và Tân cười ha hả.

    Tôi bật ra câu đùa đó là để hạn chế nên giải đáp câu hỏi của Tân. Thật lòng tôi ko quên Thạnh Lộc, thậm chí nơi ấy còn túc trực trỗi dậy trong tôi, dù rằng tôi ko muốn nhớ. Nhưng đầu thú với Tân là không thể, bởi chúng tôi hiểu về nhau và về nơi đấy quá nhiều. Thấy trước mình là một cuộn dây có phổ biến mối, thà không chạm tay tới chứ khi dã mở 1 mối thì buộc phải động tới bao mối khác. hạn chế vẫn hơn.

    Hai cô gái dễ thương dẫn chúng tôi vào một căn buồng cái đặc biệt là nhất của quán. Sau lúc gọi các món cần phải có tôi bảo hai nàng mang thể tự tại, để chúng tôi tự dùng cho. Mắt hai cô ả cụp xuống, nhưng dòng nháy mắt của tôi đã nhanh chóng vực dậy vẻ tươi tắn, hai nàng vội ra khỏi phòng. cái nháy mắt sở hữu ngầm ý quen thuộc của tôi mà những nàng móng đỏ ở đây đều thuộc nằm lòng: "Yên tâm đi, sẽ không mất phần bo của các em đâu". Tôi tự tay khui chai Napoleon và rót vào hai ly sở hữu chân đế. tới lúc đó, vẻ mặt Tân mới giãn ra lấy lại vẻ ngẫu nhiên. Tôi thừa biết anh không quen và không hề thích kiểu "chiều khách" của các nơi chốn này.

    xem thêm truyện ngắn tình yêu


    Chúng tôi chạm cốc và cạn ly. không buộc phải kể lời nào, chỉ ngã người ra lưng ghế nhìn vào nhau rồi cười sảng khoái. Tân vẫn gầy như xưa nhưng trông với vẻ đen đúa hơn, phong trần hơn. Còn tôi, có nhẽ trong con mắt của Tân cũng không sở hữu gì thay đổi cho dù dáng vẻ mẫu mã mang chút đẫy đà hơn.
    - Anh vẫn còn giận ông Lưu?
    Tân cười xoà:
    - Tôi có giận ông đó đâu. Nhưng đề cập vậy thật khó tin, với khi Chương cho rằng tôi làm bộ quân tử Tàu. thật ra lúc mới đầu tôi mang giận nhưng rồi nó qua nhanh. Nhưng trường hợp bảo rằng tôi quên chuyện ấy thì là nói láo. Tôi không quên được vì nó đã trở nên dấu ấn khắc sâu trong đời tôi.
    - Vậy sao anh rời khỏi ko ty? Anh đi rồi, chỉ 1 thời gian ngắn công ty lún nợ. Ông Lưu cũng đã nhận ra mình sai lầm.
    Tân nhìn xoáy vào tôi, cái nhìn khiến tôi thấy chột dạ.
    - Từ lâu tôi vẫn với quan niệm xem thủ trưởng vừa là cấp trên nhưng cũng vừa là bạn. Về tuổi tác tôi gọi ông Lưu bằng chú nhưng trong thâm tâm tôi vẫn coi ông là người bạn vong niên. chính vì vậy cần khi nhận ra giữa chú ấy và mình khác xa nhau về quan niệm buôn bán, về sự tồn tại của công ty, mà lúc ấy chú lại lấy quyền cấp trên áp đặt, kể thì chú ấy không nghe, còn lặng im khiến theo thì tôi ko làm cho được. Biết ở lại chỉ là sự cản trở, vướng chân nhau, sở hữu lại đã tới khi tôi phải hoàn thành một việc rất quan trọng của cả cuộc đời tôi.

    Tôi thở phào, nhẹ nhõm. ko biết tại sao mình lại vụng về đến vậy dù ngay từ khi Tân khởi đầu nói tôi đã có tinh thần kìm giữ. có lẽ điều anh kể đã vượt ra ko kể nghĩ suy của tôi. bấy lâu nghĩ về việc của anh lòng tôi luôn cảm thấy xôn xang. chừng như trong sâu thẳm ý nghĩ mình với phần sở hữu lỗi trong chuyện này cứ len lách, chực trồi lên dù tức khắc nó bị bao nhiêu lý lẽ khác lấn lướt. không, tôi đã lo hão. Tân vẫn như xưa, sắc sảo và nhân hậu, trực tính và ngây thơ trước cuộc đời. Xét cho cùng thì tôi không phải có lỗi gì trong chuyện này. Chính bắt mắt anh đã quyết định cuộc sống anh. Anh khiến cho vậy để được gì hả Tân?

    lúc Tân là Phó Giám đốc kiêm trưởng phòng sáng tác mẫu của công ty Mỹ nghệ Trường Lưu, tôi chỉ là cấp phó của anh. Chúng tôi đã là bạn thân nhau từ trong kháng chiến mang biết bao kỷ niệm mà chắc rằng trong mỗi chúng tôi không thể nào quên. Cũng là học trò ngoại ô mang chút năng khiếu về hội hoạ, vào vùng giải phóng chúng tôi được phân về nhà in làm mướn việc sửa morát và khắc gỗ cho các bản minh hoạ báo. Tân khắc đẹp, đường nét sắc sảo hơn tôi. Mấy anh hoạ sĩ bên tiểu ban văn nghệ sang in báo hoặc tạp chí cưng anh lắm. các lúc rỗi rãi những anh thường hướng dẫn chúng tôi vẽ. ko lâu sau, Tân minh hoạ được truyện ngắn những lúc những họa sĩ bên tiểu ban văn nghệ đi mặt trận về chưa kịp. Nhưng có Tân nỗi đam mêm lớn nhất là lĩnh vực mỹ nghệ. Ở lĩnh vực này, anh tài anh bộc lộ thật mạnh mẽ và độc đáo. bất kỳ vật gì rơi vào tay anh: từ một mảnh nhỏ của xác máy bay hoặc mẫu tút đạn 105 ly của Mỹ đến các miếng gáo dừa khô chị nuôi quẳng ở xó bếp chưa kịp chụm, thậm chí những trái dừa điếc ngẫu nhiên nhặt được, qua bàn tay anh cũng biến thành các cái kẹp tóc hình con bướm, dòng lá hoặc bình cắm hoa, cái gạt tàn thuốc duyên dáng, độc đáo mà cuộc sống gian khổ ở rừng thì chẳng mấy lúc sử dụng tới.

    có một lần, chúng tôi được Ban Tuyên huấn điều về giao nhiệm vụ trang hoàng hội trường chuẩn bị cho Hội nghị. Lần ấy anh đã đem đến sự không dè trước và xúc động cho toàn bộ các đại biểu, khi nhìn bức chân dung Bác. Khác với thông lệ thay vì bức ảnh đen trắng được in trên giấy là một bức tranh ghép bằng gáo dừa cẩn trên tấm be mỏng được xả ra từ thân cây dừa lão. Cả khung tranh cũng được khiến từ chất liệu đó. các mảnh gáo dừa khô đen mun, óng ả xen lẫn có những mảnh vừa mới rám ngả vàng hoặc cứng cạy màu trắng đục đã tạo cần các độ đậm nhạt của ánh sáng. toàn bộ được tôn lên bởi màu đỏ thẫm vẻ oai nghi, lẫm liệt.



    xem tiếp truyện ngắn
     

Chia sẻ trang này